Chinh Phục Đầm Môn Mũi Đôi Cực Đông Tổ Quốc

Chinh phục cực Đông Mũi Đôi _ Đầm Môn _ điểm địa đạo thiêng liêng của Tổ Quốc là một trong những trải nghiệm đáng nhớ và đáng rùng mình nhất trong tất cả những chuyến đi từ trước tới giờ của Tôi. 3 ngày 2 đêm cùng Nha Trang _ thành phố biển xinh đẹp cùng những con sóng , những điều bất ngờ và thú vị luôn chào đón Tôi cùng Những Người Bạn.
Di chuyển bằng xe lửa từ TPHCM ra Nha Trang , chúng tôi nghỉ chân tại nhà của một người bạn đáng mến, và ngày hôm sau khi mặt trời mới ló rạng là lúc chúng tôi bắt đầu vào cuộc hành trình đáng nhớ này.
100km đường trường với những ” kẻ” có sở thích lượt phượt xê dịch đâu đó không phải là quá khó, nhưng khi đến được mốc tọa độ Đầm Môn _ 0km và bắt đầu trải nghiệm những bước chân đầu tiên trên cát thì phải nói là vô cùng lạ lùng, xen lẫn sợ hãi và tò mò không kém. 
10 con người băng qua cát sa mạc, 3km mà tưởng chừng như cả chục cây số, không gian bao la, hoang sơ và hùng vĩ ôm trọn lấy toàn bộ những con người bé nhỏ này. Khi đó, trước mắt Tôi chỉ toàn cát và cát và cát …. Bước chân không vững, hên một điều là trời mưa lất phất khiến thời tiết mát mẻ , đoàn chúng Tôi chậm chậm tiến từng bước và đi lên với một đống đồ nặng chịch mà mỗi người phải vác ước chừng tới 5-6kg 
Cát sa mạc đi qua chúng tôi bằng những bài viết của những lớp người đi trước nhưng phải đến khi băng rừng trong đêm, hoang vu, rất dễ lạc và vô cùng mệt mỏi , Tôi mới cảm nhận hết được sự khắc nghiệt của thiên nhiên hoang dã nơi đây và tình đồng đội truyền cho nhau. Có những con đường mà phải nằm bò, trườn lê lết, vượt qua bao đoạn hiểm trở, nguy hiểm, quá sức tưởng tượng Tôi mới nhận ra được tính cách thực sự của bản thân đang được rèn rũa qua những sự kiện như thế này. Cái đói, cái mệt, cái nản lòng, đường heo hút, tăm tối, không sóng điện thoại, nguy hiểm ,… có thể đánh gục bất cứ một con người thép nào. Chân đau, tay chảy máu vì gay nhọn cứa, bụng đói, 2 vai tưởng như muốn gãy với cái đống đồ trên lưng, Tôi vẫn cắn răng và không dám nghĩ tới chỉ một chút những gì tiêu cực. Bởi cả đoàn chỉ có một sự lựa chọn duy nhất là tiến lên và đi cho tới trạm dừng .
3 trải nghiệm đáng nhớ nhất với Tôi đó là được thực hiện được ước mơ đi thuyền thúng, nhảy ghềnh và cắm trại tại bãi Rạng cùng những người bạn. Cảm xúc và mọi giác quan của Tôi được đưa lên mức độ cao nhất. Tôi còn nhớ mang máng Tôi đã rơm rớm nước mắt như thế nào khi phải đối diện với nỗi sợ hãi tột cùng của mình khi phải nhảy và leo từ hòn đá này qua hòn khác, rất chênh vênh , rất rất đáng sợ với Tôi. Tôi rùng mình, tay chân run lẩy bẩy , chậm chạp như một con rùa khi phải đối diện với trải nghiệm cuối cùng là leo lên một hòn đá cao , thẳng đứng và chỉ có một sợi dây thừng đơn sơ cho tất cả mọi người và … chấm hết ! Đã đến lúc bắt tay vào hành động và đối diện với nỗi sợ hãi của chính mình. Điều vui sướng nhất Tôi nhận lại đó là khoảng khắc được chạm tay vào mốc tọa độ thiêng liêng của Tổ quốc, Tôi nhảy cẫng lên như một đứa trẻ và reo hò hạnh phúc.
Cám ơn tất cả những người Anh, người Chị, những người bạn và đồng đội của Tôi đã sát cánh bên Tôi trong từng khoảng khắc, hỗ trợ từng phút giây đó. Bởi Tôi biết chuyến đi này là mãi mãi, khoảnh khắc và từng kỉ niệm cũng là mãi mãi, những tình cảm chân thành truyền động lực cảm hứng và cả sức mạnh không tưởng ấy cũng là mãi mãi, cho nên Tôi muốn lưu lại tất cả những điều tốt đẹp ấy, biến nó thành một dấu ấn trong chuyến hành trình của Tôi, đẹp đẽ, trong trẻo, nhiều trải nghiệm đáng nhớ, làm quen được với nhiều người bạn đáng mến và được trải qua những giây phút tự khám phá chính bản thân mình.
———————————————————–

About The Author

Reply